Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

1001 mánh khóe mại dâm

Một buổi tối cuối tuần, người dân sống quanh khu vực đường Trường Sa, P.Đa Kao, Q.1, TP.HCM bỗng nghe tiếng một người đàn ông kêu thảng thốt: “Chết tôi rồi, có ai cứu tôi không?”.
Mất cả tiền lẫn… quần
Các cô gái mại dâm tập kết chuẩn bị “đi làm”
Mọi người đổ ra đường xem thì thấy một người đàn ông trạc 40 tuổi, cởi trần, mặc quần… xà lỏn, trên tay ôm chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, mặt mếu máo. Mọi người xúm lại hỏi chuyện. Người đàn ông vừa khóc vừa kể: tên Hoàng Văn U., quê Long An. 6 anh em U. góp vốn nuôi gà. Buổi sáng thứ bảy hôm đó, mối ở Q.Thủ Đức, TP.HCM gọi điện bảo chở gà lên. U. đại diện anh em chở mấy trăm con gà cho nhà hàng, nhân dịp lấy nợ mấy tháng trước luôn. Sẵn có một mớ tiền (31 triệu đồng) nên U. muốn mời bạn bè ở thành phố lai rai vài xị. Nhậu đến 7 giờ tối thì giải tán, U. chếnh choáng chạy xe về. Qua đến cây xăng số 30 gần khu vực trên, U. tấp vào nghe điện thoại. Khi ngẩng lên thì có mấy cô gái ăn mặc mát mẻ vây quanh và dùng những lời ngọt ngào tới tấp mời gọi. Nghĩ chỉ tốn khoảng 300 ngàn đồng, U. chọn một em tươi mát nhất để “vui vẻ”. Vì quá say, U. ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy, U. hốt hoảng khi cô gái cùng chiếc quần dài và tiền bạc của anh đã biến mất; hỏi chủ khách sạn thì họ đâu biết anh đi với cô gái nào. U. đành mếu máo ra đường nhờ mọi người tìm giúp. Mọi người khuyên anh nên lên trình báo công an phường, nhưng U. sợ mọi chuyện đến tai vợ con thì không biết ăn nói làm sao.
Những người dân sống quanh khu vực này cho biết, U. không phải là trường hợp duy nhất. Mấy chục năm nay, họ đã chứng kiến bao chuyện dở khóc dở cười của khách “lỡ dại” bị gái bán hoa dụ dỗ.
Trường hợp của anh Nguyễn Đức K. ở Lâm Đồng còn bi hài hơn. Hôm đó bán được điều, K. đem tiền lên cho con đang trọ học tại TP.HCM đồng thời sắm sửa thêm nông cụ. Được bạn bè mách bảo, K. ra khu Thị Nghè kiếm chút cho biết mùi phố thị. Khi được một cô gái giới thiệu các tiết mục sẽ phục vụ, K. thấy hấp dẫn quá liền lỡ miệng khoe là đang có rất nhiều tiền, sẽ boa cho cô xứng đáng. Thế rồi khi từ trong phòng tắm khách sạn bước ra, K. thấy cô gái đang lục túi quần của mình. Bị phát hiện, cô gái giật mình rồi ôm hết quần áo của K. chạy ra khỏi phòng. Vì tính cẩn thận nên K. cuộn áo, cả quần trong lẫn quần ngoài vào một cục, nay cô gái ôm đi, K. chẳng có gì che thân, K. đành quấn chăn của khách sạn chạy theo. Nhưng xuống phòng tiếp tân thì bị chủ khách sạn lột mất chăn, K. đành lấy 2 tay úp phía trước rồi đuổi theo cô gái, vừa chạy vừa tri hô. Lúc này người dân gần đó phóng xe theo, cô gái sợ quá vứt đồ lại thoát thân. Sau phen đó, K. ngượng ngùng thề là chừa đến chết, không dám nghĩ đến chuyện “mèo mả gà đồng” nữa.
Giả gái lừa gạt
Trung tá Lê Văn Nhưa - Phó công an P.17, Q.Bình Thạnh, TP.HCM - cho biết khi bị cơ quan chức năng phát hiện, những cô gái làm nghề bán dâm đều bảo rằng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên phải đi làm nghề này. Nhưng thực tế khi đã vào nghề, các cô gái lại ăn chơi, đua đòi và phần lớn phải đèo bòng thêm một người đàn ông để suốt ngày chu cấp cho họ. Vì thế, tiền vào tay các cô như gió vào nhà trống. Thấy thu nhập không đủ tiêu xài liền nghĩ ra những chiêu để lừa khách. Những trường hợp như trên diễn ra thường xuyên. Có khi mấy cô còn cho đồng bọn chui dưới gầm giường, khi khách bỏ quần áo ra thì họ cố ý đạp xuống đất và tất nhiên khách sẽ bị mất sạch đồ. Nhưng những vị khách nam không phải chỉ bị các cô gái lừa mà có nhiều người còn bị pê-đê đóng giả gái lừa cả tình lẫn tiền.
Anh Trần Thế C. ở TP.HCM từng rơi vào trường hợp trớ trêu như thế. Tối đó, sau mấy chầu nhậu ngà ngà say, anh liền đi về hướng Thị Nghè kiếm người để giãi bày tâm sự. Anh được một em chân dài, thắt đáy lưng ong, giọng thỏ thẻ hứa sẽ phục vụ chu đáo mà không cần tiền boa. C. ngật ngưỡng bước theo dáng ngọc. Vào tới phòng khách sạn, cô em nũng nịu không cho C. bật điện. Chiều lòng người đẹp nên C. không thắc mắc. Nhưng khi hai người vui vẻ, C. cứ thấy cô em có cái gì là lạ, đặc biệt là chân tay thì gồ ghề, lông lá rậm rạp. C. vùng dậy nhưng nàng đâu dễ bỏ qua. Nàng vật C. xuống giường rồi… “làm nhục”. Khi bật điện lên, C. tá hỏa vì cô nàng õng ẹo váy đỏ thướt tha đã biến đâu mất mà thay vào đó là một chàng trai đang nhe răng cười khoái chí. Dù bị “làm nhục” nhưng anh chàng kia cũng bắt C. trả tiền. Nhưng hỡi ơi, cái ví trong túi quần của C. đã biến đâu mất. C. kết tội “nàng” lừa tình và lừa tiền, “nàng” thì đổ lỗi cho C. xù tiền. Hai bên lời qua tiếng lại, ra khỏi khách sạn mà vẫn rượt nhau chạy lòng vòng khiến dân tình được một bữa cười vỡ bụng.
Dính phải thuốc mê
Khoảng 1 giờ sáng ngày 10.4.2010, anh Đ.L.P (35 tuổi, ở Đồng Nai) trên đường từ TP.HCM trở về nhà. Đến đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, P.17, Q.Bình Thạnh, P. thấy một cô gái xinh xắn bám theo và ăn nói rất lả lơi mời gọi.
Cô nàng ra giá 500 ngàn đồng/đêm, P. đồng ý cái rụp. Sau đó hai người kéo nhau vào một khách sạn ở P.17 thực hiện “giao dịch”. Tới nơi, cô gái tỏ ra chu đáo, dịu dàng mời P. một ly nước. Vừa uống nước được vài phút, P. ngã nhào xuống giường ngủ mê mệt. Gần 4 giờ sáng, P. giật mình tỉnh giấc. Sau khi nhớ lại sự việc, anh gọi mãi mà không thấy cô gái đâu. Vội kiểm tra túi xách, P. hốt hoảng khi toàn bộ tài sản gồm 23 triệu đồng, 100 đô la Úc và chiếc điện thoại di động đã biến mất. P. mếu máo đến báo công an. Qua truy xét, Công an Q.Bình Thạnh đã bắt được cô gái. Cô gái khai tên Nguyễn Thị Trường V., 23 tuổi, quê Bình Phước, là một gái bán dâm chuyên nghiệp. V. khai được chủ tên Tâm “chăn dắt”. Sau khi cuỗm được tài sản của P., V. đã đưa cho Tâm nhờ cất giữ.
Còn anh S. ở Q.10, TP.HCM thì được người đẹp 23 tuổi Phan Ngọc Kim Ch. (quê Tiền Giang, tạm trú tại Q.6, TP.HCM) mồi chài vào khách sạn ở H.Bình Chánh để “mây mưa”. Trên đường đi, người đẹp kêu S. dừng xe để mua 2 ly trà sữa và “boa” S. một ly sau đó. Uống xong ly trà sữa của nàng, S. ngã gục. Khi thấy cô gái ra khỏi khách sạn đã lâu mà không thấy S., người phục vụ lên phòng thấy S. bất tỉnh và có những dấu hiệu nguy hiểm liền kêu người đưa S. vào Bệnh viện Nguyễn Trãi cấp cứu. Sau đó ít ngày, Ch. bị Công an H.Bình Chánh bắt giữ. Ch. khai là đã mua một vỉ Rotunda, hòa với nước, cho vào một túi ni-lông rồi đến gặp S. Sau khi S. bất tỉnh, Ch. đã ra tay trộm toàn bộ tài sản.
Theo trung tá Lê Văn Nhưa - Phó công an P.17, Q.Bình Thạnh, TP.HCM thì hầu hết những nạn nhân bị gái bán dâm trộm tài sản vì nhiều lý do đều không trình báo cho công an địa phương. Trong những năm qua, Công an P.17 cũng đã xử lý một số trường hợp.
Các cô gái sẽ bị đưa vào trại, còn người có quan hệ với gái mại dâm sẽ bị phạt hành chính và gửi thông báo về địa phương. Đối với khách mua dâm là công nhân - viên chức, giấy thông báo còn được gửi về cơ quan, công ty nơi họ làm việc.
Nguồn tin-tức-online
Lê Đảm(thuchanh.net) st

Canh bạc tình yêu

Chia sẻ  - Trầy trật khó khăn mãi vì khâu hoàn thiện thủ tục, cuối cùng Sương cũng ly hôn được với ông chồng Đài Loan, giành được quyền nuôi con và  trở về quê nhà. Lỡ dở duyên đầu khi mới vừa 21 tuổi, dẫu biết chặng đường trước mắt vẫn còn dài nhưng lầm lỗi và bi kịch dường như đã phong kín trái tim Sương.
Giấc mơ chồng ngoại
Ba năm trước, Võ Ngọc Sương vừa tròn 18 tuổi, đẹp như một đóa hoa hàm tiếu. Cô có mối tình nồng thắm với Huỳnh Văn Tấn - một chàng trai khỏe mạnh hiền lành ở cùng ấp và hai bên gia đình đã lựa ngày lành tháng tốt để làm đám cưới cho đôi bạn trẻ. Thế rồi, đám cưới ấy vĩnh viễn chỉ là dự định, không thể thực hiện khi “cơn lốc” lấy chồng ngoại tràn về con ấp nhỏ  của Sương.
Lần lượt những chị Tám, em Tư đi lấy chồng Đài Loan, Ma Cao, có tiền xây nhà to nhà đẹp khiến con ấp nhỏ như thay áo mới. Nhà Sương có bốn chị em gái, ba cô chị đã lần lượt lấy chồng cùng xã; cùng một “mô hình” chồng đi giăng câu, vợ làm ruộng, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lèo lái khéo lắm cũng chỉ đủ nuôi lũ con trứng gà trứng vịt. Nhìn cuộc đời các chị, Sương không khỏi thương xót và thầm ước ao giá mình thoát được cảnh nghèo khổ ở miệt quê nghèo khó đó.
Qua người mai mối, Sương “lọt mắt xanh” của Hoàng - một người đàn ông Trung Quốc, 43 tuổi (cư trú tại Đài Bắc, Đài Loan). Hai người giao tiếp với nhau bằng thứ tiếng Anh mà cả Sương và Hoàng đều học ở lớp cấp tốc nên chỉ nói được lõm bõm, chủ yếu phụ hoạ thêm bằng ngôn ngữ cử chỉ.
 
Tuy nhiên, có vẻ như việc đó không quan trọng vì mục đích của Sương là lấy được ông chồng ngoại, chủ một trang trại giàu có (theo lời người mai mối), có thể lo cho Sương cuộc sống sung túc sau này và phụ giúp ba má cô xây nhà, chu cấp hàng tháng cho ông bà lúc về già. Bản thân ông Hoàng cũng tỏ vẻ rất vừa ý khi chọn được Sương, một cô gái trẻ chỉ bằng nửa tuổi ông ta, lại xinh đẹp, khỏe khoắn và tràn trề sức sống.
Tấn vô cùng đau khổ khi biết Sương bước qua lời thề. Mấy năm yêu thương gắn bó, Tấn không ngờ để đến một ngày Sương nói lời chia tay nhẹ như gió thoảng. Bất chấp lời can ngăn của Tấn về những lo âu nơi đất khách quê người, Sương vẫn lạnh lùng cương quyết chia tay để hoàn tất các thủ tục theo chồng.
Ngày về trắc trở
Cuộc sống xứ người không như trong mộng. ông Hoàng chỉ là một nông dân nghèo chứ không phải một ông chủ nông trang giàu có. Bước chân về nhà chồng, Sương phải làm quần quật hàng trăm thứ việc từ ruộng vườn, đồng áng đến việc nhà, chẳng khác gì một người ở không công. Sương có thai nhưng vẫn phải lao động vất vả, lại không được nghỉ ngơi bồi dưỡng, ốm đau cũng chẳng được chăm sóc thuốc thang.
Đứa con gái được sinh ra thiếu tháng, thiếu cân, cả hai mẹ con đều đau ốm liên miên. Cho rằng Sương lười làm, ông Hoàng và người nhà đã thẳng tay đánh đập, bỏ đói cô không thương tiếc. Thậm chí, gia đình họ còn giám sát không cho Sương được ra ngoài, gọi điện về Việt Nam. Bất đồng ngôn ngữ nên Sương chẳng biết kêu ai.
May mắn sao, một lần Sương đã trốn được ra ngoài, gặp được một người đồng hương tốt bụng cho gọi nhờ điện thoại về quê nhà và dẫn đến gặp cơ quan chức năng trình bày nguyện vọng ly hôn. Nhưng cũng phải mất gần 5 tháng hoàn tất các thủ tục, Sương mới được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân tù ngục.
Ly hôn xong, Sương tay trắng ôm con trở về quê nhà. Ngôi nhà lá trước đây của gia đình cô đã được xây dựng lại khang trang bằng tiền sính lễ của ông Hoàng nhưng quạnh vắng thênh thang. Từ ngày đón người con gái lấy chồng xa xứ trở về, ngôi nhà có thêm tiếng ê a con trẻ nhưng cũng chẳng thể nào vui lên được. Đứa bé đau ốm quặt quẹo quấy khóc suốt ngày, nhiều bữa Sương phải nghỉ chợ ở nhà chăm con.
Ba má Sương đã già yếu, cuộc sống khó khăn giờ lại thêm gánh nặng cưu mang mẹ con Sương. Buồn cho cảnh ngộ đời mình, tim Sương lại càng đau buồn hơn khi biết đến giờ “người cũ” của mình vẫn ôm nỗi đau tình phụ chưa chịu lấy ai. Qua người chị gái lấy chồng gần nhà Tấn, Sương được biết Tấn vẫn nặng lòng thương mẹ con Sương. Nhưng cô hiểu rõ, cô không còn xứng đáng với tình yêu của Tấn nữa, cô cũng không muốn anh phải thương hại đến mẹ con cô.
Có những buổi chiều cô đơn, Sương nằm võng ru con câu ca dao mà cô đã thuộc lòng vì được mẹ ru từ thủa nhỏ. Đến thời thiếu nữ, Sương cũng từng ao ước sau này sẽ lại hát ru câu ca ấy cho đứa con với người mình yêu. Thế mà giờ đây, ngồi hát ru con mà sao nước mắt Sương rơi khiến tiếng hát ru nghe buồn đến tê lòng: “Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi. Bán buôn không lời, chèo chống mỏi mê…”.
Năm nay, không hiểu có phải buồn cho tình duyên của Sương mà mùa nước nổi về muộn hơn. Giữa thời bão giá, bán buôn ế ẩm khiến Tết đến Xuân về thêm vất vả, nhọc nhằn đúng như lời câu hát. Chỉ có điều không có ai là chỗ dựa chung tay lèo lái con thuyền đời để Sương gọi “anh ơi” đầy tin cậy, thân thương. Giá như ngày ấy Sương đừng tham vàng bỏ ngãi thì có lẽ giờ này lời ru đã chẳng buồn đến thế...
Nguồn tin-tức-online
Lê Đảm(thuchanh.net) st